CIMAS – BÓNG ĐÁ VÀ TÔI

CIMAS – BÓNG ĐÁ VÀ TÔI

Tôi sẽ kể bạn nghe câu chuyện “tình yêu” của cuộc đời tôi. Hai chữ tình yêu này được để trong ngoặc kép bởi đây không phải là tình cảm nam  nữ mà đó là những rung động, đam mê tôi đặc biệt dành cho hai điều xuất hiện trong cuộc sống của mình: bóng đá và CIMAS.
Tôi gọi bóng đá là mối tình đầu của mình vì chúng tôi gặp nhau khi tôi còn là một đứa trẻ. Sinh ra và lớn lên ở một làng quê nghèo, tôi thiệt thòi hơn rất nhiều so  với các bạn đồng trang lứa ở các thành phố lớn. Chúng tôi chẳng có công viên hay trò chơi điện tử, và tất nhiên internet lại càng là giấc mơ xa vời. Thế nhưng những đứa trẻ nghèo chúng tôi lại chưa bao giờ cảm thấy buồn tủi bởi chúng tôi cũng có những trò chơi riêng. Ngày nào cũng vậy, mặc cho cái nắng 40 độ cháy rát, lũ trẻ chúng tôi vẫn hăng say với những trò chơi trốn tìm, thả diều và tất nhiên không thể thiếu được trò chơi được yêu thích nhất, bóng đá.
“Tôi yêu bóng đá khi tôi còn đang bé thơ
Tôi mơ trong giấc mơ những khung thành tan vỡ
Ra sân tôi đã quên chính tôi rồi bạn ơi
Quả bóng bay lên trái tim tôi không nằm yên”
Những ca từ trong bài hát của nhạc sỹ Trần Tiến dường như lột tả hết tình yêu của tôi dành cho môn thể thao vua này. Tình yêu ấy còn đến với tôi hàng đêm trong những giấc mơ. Khi ấy, tôi thấy đôi chân mình như đang sút bóng vào khung thành vậy. Tôi có thể nhớ như in không khí của những trận bóng sôi nổi diễn ra trên nền những khu đất bỏ hoang. Sự quyết liệt của các cầu thủ, tiếng hò reo nô nức của bọn trẻ đứng cổ vũ và hơn hết, đằng sau đó là tình bạn vô giá được gắn kết nhờ trái bóng.
Tôi đã từng thắc mắc “Tại sao trái bóng lại được ghép bởi rất nhiều miếng trên bề mặt của nó?”. Giờ tôi mới hiểu, bóng đá gắn kết hàng tỷ con người có chung nhịp đập, chung niềm đam mê bất chập họ đến từ đâu, theo tín ngưỡng gì và giới tính nào. Đó chính là lý do vì sao trái bóng tròn lại được làm nên từ các mảnh ghép, đại diện cho nhiều quốc gia khác nhau trên toàn thế giới.
Tình yêu thứ hai đến với tôi khi tôi 23 tuổi. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi định nghỉ ngơi một thời gian, đi du lịch đâu đó hoặc làm những điều mình thích để bù đắp cho 5 năm học hành đầy bận rộn và căng thẳng. Thế nhưng, kế hoạch của tôi “phá sản” hoàn toàn khi tôi gặp CIMAS lần đầu tiên. Không giống như tình yêu sét đánh với trái bóng, tôi đã trải qua rất nhiều thử thách mới có thể trở thành thành viên chính thức trong đại gia đình CIMAS. Có câu: “Thất bại là mẹ thành công”, khó khăn bao nhiêu thì thành quả đạt được càng ngọt ngào bấy nhiêu. Đối với tôi, được làm việc ở CIMAS và với những người đồng nghiệp ở đây chính là món quà lớn nhất cuộc đời tôi.
 
Có thể ví gia đình CIMAS như một đội bóng trong đó các thành viên đều hướng đến một mục tiêu chung và cố gắng đạt được mục tiêu đó. Quan trọng hơn cả, chúng tôi luôn sẵn sàng sát cánh bên nhau để làm nên một tập thể hùng mạnh. Sống trong gia đình như vậy, tôi cảm nhận được tình cảm của mình dành cho anh em đồng nghiệp và công ty cứ lớn lên từng ngày. Hai “người tình” của tôi: bóng đá và CIMAS là hai cá tính hoàn toàn khác nhau. Nếu tình yêu đầu đầy mạnh mẽ, sôi nổi và ấn tượng thì mối tình sau lại trưởng thành, chín chắn và đáng tin cậy hơn. Bóng đá là “niềm yêu thích” và “đam mê” còn CIMAS lại là “tâm hồn” và “trái tim” của tôi.
Tôi từng nghĩ rằng “Ở CIMAS chỉ có công việc thôi”, nhưng tôi đã nhầm. Ở CIMAS, tôi có bóng đá và ngược lại, trong bóng đá tôi tìm thấy CIMAS. CIMAS nâng cao đời sống tinh thần và thể chất cho nhân viên qua các hoạt động ngoài trời mà bóng đá là môn thể thao vua được đông đảo nhân viên CIMAS yêu thích và tham gia. Bóng đá không chỉ cải thiện sức khỏe mà còn giúp chúng tôi xả hơi sau những giờ làm việc căng thẳng. Hàng năm, Ban giám đốc công ty đều dành ngân sách cho giải bóng đá và nhờ chính sách đầy ưu ái này, chúng tôi có thêm cơ hội được “làm việc nhóm” nhiều hơn. Cảm ơn bóng đá và cảm ơn CIMAS đã đem lại cho tôi những điều tuyệt vời này.

Share this post